Posted by Unknown | Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013 | Posted in
Posted by Unknown | Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013 | Posted in
flashvars="audioUrl=http://k003.kiwi6.com/hotlink/x9992eiqkg/130424_saigon_radio_pv_truong_quoc_huy_2_.mp3" height="30" quality="best" src="https://dl-web.dropbox.com/get/audio-player.swf" type="application/x-shockwave-flash" width="280">
Những điều chưa biết về sự kiện Nick Vujicic đến VN
Posted by Unknown | Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013 | Posted in Asia , News
Những điều chưa biết về sự kiện Nick Vujicic đến VN
Hòa Ái, phóng viên RFA
Nghe tại Đây
![]() |
| Nick Vujicic diễn thuyết trước 20.000 người tại sân vận động Mỹ Đình ở Hà Nội vào ngày 23 tháng 5 năm 2013.AFP PHOTO / HOANG DINH Nam |
Nghe tại Đây
Sự kiện Nick Vujicic đến VN được rất nhiều người trong nước quan tâm. Một trong những điều mà dư luận phản ánh nhiều nhất là vấn đề dịch thuật trong các buổi diễn thuyết.
Yêu cầu không dịch về tôn giáo
Hòa Ái có cuộc trao đổi với Diễn giả Francis Hùng để tìm hiểu vì sao ông là người được chọn làm thông dịch viên cho sự kiện này nhưng lại không có mặt. Trước hết ông cho biết:
Francis Hùng: Xin chào chị Hòa Ái và xin chào quý khán thính giả của RFA trên toàn cầu. Hôm nay cảm ơn chị Hòa Ái có nhã ý phỏng vấn tôi nhân sự kiện này bởi vì tôi có trực tiếp tham gia vào đội ngũ phiên dịch cho sự kiện này nhưng mà ở phút chót trong cuộc họp chót thì tôi không được chọn. Tôi xin phép được tường thuật ngắn gọn nội dung của buổi họp cuối: Anh Vũ có yêu cầu ban tổ chức chọn tôi dịch cho tất cả các sự kiện chính của anh Nick tại VN.
Anh Vũ có đề cập đến 1 điều kiện là tôi không được phép dịch về tôn giáo kể cả trong trường hợp Nick nói. Tôi có nói rằng với vai trò người phiên dịch thì tôi phải dịch trung thực.
-Francis Hùng
Sau đó anh Vũ có đề cập đến 1 điều kiện là tôi không được phép dịch về tôn giáo kể cả trong trường hợp Nick nói. Tôi có nói rằng với vai trò người phiên dịch thì tôi phải dịch trung thực những lời của người nói để tôi chuyển ngữ sang cho chính xác. Tôi có cùng đức tin trong Chúa với Nick cho nên tôi hiểu chính xác những gì mà Nick diễn đạt. Tôi chưa ra quyết định với anh là tôi đồng ý hay không. Lúc đó anh Vũ có 1 sự thay đổi trên nét mặt thì anh chuyển đề tài khác và anh hỏi tôi về vấn đề phí. Và tôi thảo luận về mức phí. Anh Vũ nói rằng là: “thôi thì chúng tôi không chọn anh”. Nhưng mà cách đó 15 phút thì anh chỉ đạo cho ban tổ chức là “đề nghị các anh em bố trí cho anh Hùng dịch toàn bộ các buổi của Nick. Bởi vì tôi thấy anh Hùng là phù hợp”. Nội dung đó là như vậy.
Hòa Ái: Hòa Ái có xem được 2 buổi diễn thuyết của anh Nick qua youtube, có nghe anh Nick nói là ông Vũ theo đạo Phật. Có phải vì tín ngưỡng của ông Vũ nên ông ấy không muốn khán giả nghe anh Nick chia sẻ về đức tin Chúa Giê-su hay là có một yêu cầu nào từ chính quyền để hạn chế tối đa những lời truyền giáo của anh Nick, thưa ông?
Nick Vujicic diễn thuyết trước 20.000 người tại sân vận động Mỹ Đình ở Hà Nội vào ngày 23 tháng 5 năm 2013.AFP PHOTO / HOANG DINH Nam
Francis Hùng: Ban đầu tôi nghĩ rằng đó là tín ngưỡng của anh Vũ. Nhưng mà sau đó, tôi cũng theo dõi bài diễn thuyết đầu tiên của Nick xem người phiên dịch có dịch đúng danh của Chúa hay không thì tôi thấy người phiên dịch đã không dịch đúng. Tôi quyết định gửi email cho Nick biết và nói với Nick là yêu cầu người phiên dịch phải dịch đúng trong các buổi kế tiếp. Nick cũng biết đó là vấn đề nhạy cảm tại VN. Người đại diện của Nick đã nhận được email của tôi. Trong buổi diễn thuyết thứ hai tại sân vận động Mỹ Đình, khi nhắc đến danh Chúa thì Nick thúc người phiên dịch phải dịch ngay lập tức. Tức là Nick đã ý thức được vấn đề đó.
Ngày hôm qua, ngày hôm kia, có 1 người giả danh tới văn phòng của tôi mà không hẹn trước với mục đích giả vờ kêu tôi giảng về Chúa cho anh chàng này nghe. Và anh ta muốn tin nhận Chúa. Bởi vì đức tin trong Chúa của tôi, Thánh Linh báo cho tôi biết là đây là trường hợp giả mạo và tôi phát hiện ra đây là nhân viên an ninh. Khi vụ việc xảy ra như vậy thì tôi cũng biết rằng cũng có thể ý của anh Vũ không muốn dịch về vấn đề tôn giáo hoặc cũng có thể vừa là ý của anh mà cũng vừa là phía VN. Bởi vì tôi không thể kiểm chứng được điều đó mà tôi chỉ suy nghĩ dựa trên đánh giá chủ quan của tôi. Nhưng rõ ràng tôi bị làm phiền bởi nhân viên an ninh.
Thiếu quy định pháp luật
Hòa Ái: Hòa Ái được biết luật pháp Hoa Kỳ quy định rất nghiêm ngặt là người thông dịch phải dịch chính xác 100% nội dung của người nói. Thưa ông ở VN có luật định nào giống như vậy hay không hoặc những khóa học về dịch thuật có nhấn mạnh đến đạo đức nghề nghiệp là phải chuyển tải nội dung chính xác?
Theo như tôi được biết thì tại VN không có luật quy định về phạm trù đạo đức nghề nghiệp dịch thuật như vậy. Và chính là điều đó mà tôi thấy rất băn khoăn.
-Francis Hùng
Francis Hùng: Theo như tôi được biết thì tại VN không có luật quy định về phạm trù đạo đức nghề nghiệp dịch thuật như vậy. Và chính là điều đó mà tôi thấy rất băn khoăn. Về mặt đức tin thì tôi cảm ơn Chúa vì anh Vũ không chọn tôi để tôi khõi phạm tội. Về mặt xã hội, ở VN không có luật nào quy định nào như vậy cho nên người dịch thoải mái muốn dịch sao thì dịch, khán giả có khen hoặc chê thì do cảm tính và tình cảm của khán giả chứ về mặt luật pháp thì không có quy định.
Hòa Ái: Hòa Ái cũng nghe được thông tin nếu Bộ Công An và An ninh cho phép thì vào sáng Chủ Nhật, 26/5 anh Nick đến chia sẻ ở nhà thờ Gia Định và anh Nick được tự do nói về danh Chúa. Và cuối cùng thì sự việc có được diễn ra theo lịch trình không?
Francis Hùng: Tạ ơn Chúa là sự việc diễn ra theo lịch trình do bài viết của tôi đưa lên trên Facebook tạo một áp lực đáng kể, các trang mạng đều biết thông tin đó thành ra sáng nay Nick có đến nhà thờ nhưng ngược lại cơ quan an ninh không cho phép tôi dịch cho Nick. Họ bố trí một Mục sư khác dịch. Tôi có hỏi người đại diện của Nick tại VN là tại sao cách đây 2 ngày họ xác nhận với tôi là tôi sẽ dịch buổi sáng Chủ Nhật này nhưng bây giờ họ lại thay đổi rất nhanh như vậy? Anh này thú nhận là tôi không được lòng cơ quan an ninh nên họ không cho phép tôi dịch. Hồi sáng này tôi có tham dự buổi nói chuyện, chia sẻ của Nick tại nhà thờ thì Nick nói chuyện thoải mái. Bởi vì đó là phạm vi tôn giáo trong phạm vi nhà thờ.
Hòa Ái: Chân thành cảm ơn Diễn giả Francis Hùng.
Francis Hùng: Cảm ơn chị Hòa Ái và cảm ơn quý khán thính giả.
Nguồn : RFA Tiếng Việt.
Nguồn : RFA Tiếng Việt.
Mấy tuần trước dư luận ồn ào
Posted by Unknown | Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013 | Posted in Europe , News
Mấy tuần trước dư luận ồn ào về cái biển cảnh báo của người Nhật có tiếng Việt cảnh báo nạn ăn cắp. Tuy là một tấm ảnh đơn giản nhưng nó cũng nói lên phần nào dư luận Nhật đánh giá đạo đức của người Việt.
Các loại biển tương tự đã từng xảy ra ở Tiệp, ở Đức hoặc Thái Lan.
Một hình ảnh không đẹp chút nào cho người Việt.
Người Việt không phải như thế. Nhưng dù sao thì muốn tìm lời biện minh với hình ảnh đó cũng bối rối.
Ừ thì người dân lao động phổ thông ra nước ngoài, có dịp tiếp cận với hàng hóa, thấy quầy bán tự giác, ít người trông coi nên nảy sinh lòng tham. Họ bị bắt khi trộm cắp. Điều đó không những là sỉ nhục cho cá nhân mà còn gây sỉ nhục cho đất nước. Đối với những con người này thì lòng tự trọng hay danh dự quốc gia là một điều xa xỉ.
Nhưng có những con người mang danh là cán bộ, lại là những người có chức vụ đi ra nước ngoài làm công cán đối ngoại thế mà cũng có thói tham lam vô độ. Nếu họ nghèo hay ít hiểu biết thì một nhẽ, đằng này rất có điều kiện mà cũng trộm cắp.
Năm 2005 có bà Võ Thị Hồng Phiếu, tổng giám đốc nhà máy Bia Huế đi công tác ghé qua Thái Lan. Bà đã lấy chiếc kính râm mà „ quên „ trả tiền. Khi nhân viên bảo vệ truy hỏi thì bà lớn tiếng quát nạt. Bà cho rằng, bà thiếu gì tiền mà phải ăn cắp. Nhưng camera ghi hình thì không quên. Kết cục bà bị toàn Thái Lan xử phạt 4000 bạt.
Gương tầy liếp như thế nhưng hình như cán bộ của Việt Nam không thể bỏ thói „ quen „ này được. Như dư luận đã kể lại trên báo chí, ngay có vị giám đốc giàu có cũng có các hành vi tương tự đi ra nước ngoài công tác.
Mới đây, tin còn nóng hổi: “Cơ quan chức năng Singapore vừa tạm giữ một nữ cán bộ của Thành Đoàn TP HCM vì nghi ngờ trộm cắp trong siêu thị. Nhiều khả năng, bà này sẽ bị đưa ra xét xử tại quốc đảo Sư Tử.
Bà này là cán bộ thuộc Uỷ ban kiểm tra Thành Đoàn, được Thành ủy TP HCM cử đi học ngoại ngữ ngắn hạn tại Singapore. Khi lớp học sắp kết thúc, bà đi mua sắm tại siêu thị và cầm một món đồ trị giá khoảng 300 SGD nhưng lại không trả tiền. Cơ quan chức năng Singapore đã tạm giữ. Vị cán bộ này có thể phải ra toà xét xử do luật pháp Singapore khá nghiêm khắc với hành vi trộm cắp.
Ông Tất Thành Cang, Bí thư Thành Đoàn TP HCM, xác nhận thông tin và cho biết sẽ báo cáo lên Thành ủy TP HCM về vụ việc này sau khi đoàn cán bộ về nước. “Nếu sự việc trên là có thật chúng tôi sẽ xử lý nghiêm”, ông Cang nói. (Theo VTC news)
Nếu những người cán bộ như bà cán bộ thành đoàn thuộc diện nghèo khổ, lòng tham trỗi dậy khi tiếp cận với thứ xa hoa có thể hiểu được. Nhưng bà là cán bộ đoàn, lại ở ủy ban kiểm tra đoàn thì hành động đó quả vô cùng khó hiểu. Hay là người cán bộ có thói quen như thế ở môi trường trong nước. Họ đi ra nước ngoài xem nơi đó cũng như nước mình chăng ?
Mấy hôm nay đang bàn tán bài ” Hãnh diện là người Việt Nam” Đọc càng thêm xấu hổ. Khi cán bộ ra nước ngoài còn đi ăn cắp, xin đừng nói hãnh diện là người Việt Nam!
Theo FB Dân Choa
Các loại biển tương tự đã từng xảy ra ở Tiệp, ở Đức hoặc Thái Lan.
Một hình ảnh không đẹp chút nào cho người Việt.
Người Việt không phải như thế. Nhưng dù sao thì muốn tìm lời biện minh với hình ảnh đó cũng bối rối.
| XEM THÊM: |
Nhưng có những con người mang danh là cán bộ, lại là những người có chức vụ đi ra nước ngoài làm công cán đối ngoại thế mà cũng có thói tham lam vô độ. Nếu họ nghèo hay ít hiểu biết thì một nhẽ, đằng này rất có điều kiện mà cũng trộm cắp.
Năm 2005 có bà Võ Thị Hồng Phiếu, tổng giám đốc nhà máy Bia Huế đi công tác ghé qua Thái Lan. Bà đã lấy chiếc kính râm mà „ quên „ trả tiền. Khi nhân viên bảo vệ truy hỏi thì bà lớn tiếng quát nạt. Bà cho rằng, bà thiếu gì tiền mà phải ăn cắp. Nhưng camera ghi hình thì không quên. Kết cục bà bị toàn Thái Lan xử phạt 4000 bạt.
Gương tầy liếp như thế nhưng hình như cán bộ của Việt Nam không thể bỏ thói „ quen „ này được. Như dư luận đã kể lại trên báo chí, ngay có vị giám đốc giàu có cũng có các hành vi tương tự đi ra nước ngoài công tác.
Mới đây, tin còn nóng hổi: “Cơ quan chức năng Singapore vừa tạm giữ một nữ cán bộ của Thành Đoàn TP HCM vì nghi ngờ trộm cắp trong siêu thị. Nhiều khả năng, bà này sẽ bị đưa ra xét xử tại quốc đảo Sư Tử.
Bà này là cán bộ thuộc Uỷ ban kiểm tra Thành Đoàn, được Thành ủy TP HCM cử đi học ngoại ngữ ngắn hạn tại Singapore. Khi lớp học sắp kết thúc, bà đi mua sắm tại siêu thị và cầm một món đồ trị giá khoảng 300 SGD nhưng lại không trả tiền. Cơ quan chức năng Singapore đã tạm giữ. Vị cán bộ này có thể phải ra toà xét xử do luật pháp Singapore khá nghiêm khắc với hành vi trộm cắp.
Ông Tất Thành Cang, Bí thư Thành Đoàn TP HCM, xác nhận thông tin và cho biết sẽ báo cáo lên Thành ủy TP HCM về vụ việc này sau khi đoàn cán bộ về nước. “Nếu sự việc trên là có thật chúng tôi sẽ xử lý nghiêm”, ông Cang nói. (Theo VTC news)
Nếu những người cán bộ như bà cán bộ thành đoàn thuộc diện nghèo khổ, lòng tham trỗi dậy khi tiếp cận với thứ xa hoa có thể hiểu được. Nhưng bà là cán bộ đoàn, lại ở ủy ban kiểm tra đoàn thì hành động đó quả vô cùng khó hiểu. Hay là người cán bộ có thói quen như thế ở môi trường trong nước. Họ đi ra nước ngoài xem nơi đó cũng như nước mình chăng ?
Mấy hôm nay đang bàn tán bài ” Hãnh diện là người Việt Nam” Đọc càng thêm xấu hổ. Khi cán bộ ra nước ngoài còn đi ăn cắp, xin đừng nói hãnh diện là người Việt Nam!
Theo FB Dân Choa
Thành phố cổ Petra, Jordan
Posted by Unknown | Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013 | Posted in Asia
12 thành phố này từng giữ vai trò là trung tâm văn hóa, xã hội, tâm linh… của loài người trong thế giới cổ đại nhưng ngày nay, chúng chỉ còn là những tàn tích sót lại của một thời huy hoàng.
1. Thành phố cổ Petra, Jordan
Petra nổi tiếng vì có rất nhiều bức tượng được tạc trên vách đá. Công trình trong ảnh tên là El-Deir, nó cao chót vót và được những xã hội sau này sử dụng như là một nhà thờ hay tu viện, mặc dù nhiều người cho rằng ban đầu nó chính là một ngôi chùa.
Cho đến tận bây giờ, người ta vẫn chưa hiểu rõ được lịch sử của Petra bắt đầu từ khi nào, dự đoán là khoảng năm 1550 đến năm 1292 trước Công nguyên, vào triều đại thứ 18 của Ai Cập.
2. Machu Picchu
Machu Picchu còn gọi là “Thành phố đã mất của người Inca”. Mặc dù các phát hiện khảo cổ học về Machu Picchu đã có từ 100 năm trước đây, nhưng những nhà sử học vẫn không thể hiểu hết được thành Inca cổ đại này. “Tại sao Machu Picchu được xây dựng? Nó phục vụ cho mục đích gì? Tại sao nó lại bị lãng quên một cách nhanh chóng như vậy?” là những câu hỏi vẫn đang thách thức sự tìm kiếm của giới khoa học.
3. Palenque, Mexico
Người Maya sớm bắt đầu sinh sống ở các khu rừng mưa nhiệt đới phía tây nam Mexico và Guatemala khoảng 3.000 năm trước đây. Trong gần 1.400 năm, các khu định cư đó mở rộng thành một thành phố lớn, sôi động.
Hầu hết những công trình còn lại ngày nay được xây dựng vào khoảng từ thế kỉ thứ 6 đến thế kỉ thứ 10 sau Công nguyên và phát triển mạnh mẽ nhất dưới thời cai trị của vua Pacal (615-683). Trong đó có lăng mộ Templo de las Inscripciones của vua Pacal.
4. Thành Troy cổ đại
Cuộc khai quật ở tây bắc Thổ Nhĩ Kỳ vào năm 1871 đã chứng minh rằng thành phố đầy bí ẩn này thực sự tồn tại.
Trong năm 1871, nhà thám hiểm người Đức Heinrich Schliemann bắt đầu tiến hành khai quật tại di chỉ Hisarlik (ảnh) nhằm tìm kiếm vết tích của thành phố huyền thoại. Từ đó, người ta tìm thấy 9 thành phố cổ đại nằm chồng lên nhau, ở giữa là một khu thành nằm lọt giữa một thị trấn đông đúc, xung quanh có thành cao bảo vệ và có niên đại khoảng 5.000 năm.
Vào thời điểm đó, hầu hết các nhà khảo cổ học hoài nghi rằng Troy chỉ là một trong những tàn tích còn sót lại của thế giới cổ đại, nhưng những bằng chứng đó cho thấy thủ phủ Troy thực sự tồn tại và nằm trong khu vực này.
5. Mohenjo Daro, Pakistan
Nền văn minh Thung lũng Indus hoàn toàn không được biết đến cho tới năm 1921, một cuộc khai quật đã tiết lộ sự tồn tại của 2 thành cổ lớn Harappa và Mohenjo daro (ảnh).
Nền văn hóa bí ẩn này xuất hiện cách đây gần 4.500 năm và phát triển mạnh trong 1.000 năm nhờ vào các vùng đất màu mỡ của khu vực đồng bằng sông Indus cùng việc buôn bán, trao đổi với nền văn minh Lưỡng Hà gần đó.
Mohenjo Daro là di chỉ thành phố lớn nhất trong nền văn minh sông Ấn. Ban đầu các nhà khảo cổ đánh giá đó chỉ là “một bãi tha ma” bình thường, nhưng khi khai quật quy mô lớn họ vô cùng kinh ngạc bởi vẻ đẹp của nó.
6. Palmyra, Syria
Có bằng chứng cho rằng thành phố cổ Palmyra, còn được gọi là Tadmor, từng tồn tại từ thế kỷ 19 trước Công nguyên. Tầm quan trọng của nó càng được khẳng định vào khoảng 300 trước Công Nguyên, khi các đoàn buôn coi nó là một trạm dừng chân giữa Lưỡng Hà và Ba Tư. Vị trí chiến lược và sự thịnh vượng của Palmyra đã thu hút sự quan tâm của người La Mã, những người nắm quyền kiểm soát thành phố trong thế kỷ thứ nhất sau Công nguyên.
7. Tanis, Ai Cập
Thành phố Tanis không nổi tiếng như các di tích lịch sử khác của Ai Cập, mặc dù đây là một trong những điểm khảo cổ học lớn nhất từng được tìm thấy. Có thời gian từng là thủ đô của Ai Cập, các lăng mộ hoàng gia ở Tanis có những hiện vật ngang bằng với kho báu của vua Tutankhamun.
8. Great Enclosure, Zimbabwe
Đây là địa điểm khảo cổ quan trọng nhất được tìm thấy ở tiểu vùng Sahara, châu Phi. Mặc dù các nhà sử học vẫn đang tìm kiếm câu trả lời về nguồn gốc và mục đích của thành phố, nhưng có bằng chứng cho thấy Shona, tổ tiên của người Bantu hiện đại, bắt đầu xây dựng nó vào khoảng năm 1250 sau Công nguyên và sử dụng nó để phục vụ cho các nhu tâm linh.
9. Nimrud, Irắc
Nimrud thuộc miền bắc Irắc, từng là thủ đô của đế chế Assyrian. Người Assyrian xuất hiện vào khoảng thế kỷ 14 trước Công nguyên và có 1.000 năm thống trị khu vực Trung Đông. Họ là những người khát máu và hung bạo.
Nimrud và Đế chế Assyria đổ vỡ nhanh chóng khoảng năm 612 trước Công nguyên, sau khi Nineveh - thành phố chị em với Nimrud - bị người Babylon chiếm đóng.
10. Persepolis, Iran
Thành phố cổ Persepolis thuộc Iran ngày nay là một trong bốn thủ đô của Đế chế Ba Tư hùng mạnh. Bắt đầu xây dựng vào khoảng năm 520 trước Công nguyên, thành phố là một biểu tượng về sự giàu có đáng kinh ngạc của đế chế này, với nhiều kiến trúc to lớn, các công trình xa hoa với vàng và bạc, hay các tác phẩm điêu khắc quy mô và tinh xảo.
Đế chế Ba Tư kéo dài từ khoảng năm 550 trước Công nguyên cho đến năm 330 trước Công nguyên, khi Alexander Đại đế lật đổ triều đại Archaemenid và thiêu cháy Persepolis.
11. Stonehenge, Anh
Qua nhiều thế kỷ nghiên cứu, các nhà khảo cổ học đã phát hiện ra nhiều sự thật về tượng đài cự thạch Stonehenge nổi tiếng xuất hiện từ thời kỳ đồ đá mới và thời kỳ đồ đồng ở miền Nam nước Anh. Tuy vậy, những câu hỏi cơ bản như ai là người đã xây dựng công trình kỳ bí này cũng như mục đích của nó thì vẫn chưa được trả lời.
12. Mesa Verde, Colorado
Hơn 600 ngôi nhà vách đá được xây dựng bởi tổ tiên người Pueblo (hay còn gọi là người Anasazi) nằm rải rác khắp Vườn quốc gia Mesa Verde ở Colorado.
Người Anasazi đến khu vực này vào năm 550 sau Công nguyên, xây dựng nhà cửa và trồng trọt trên những ngọn núi cao vút. Mặc dù vậy, khoảng từ năm 1150, họ bắt đầu di chuyển nhà ở vào những hẻm núi. Hầu hết các ngôi nhà đều khá nhỏ nhưng vẫn có một số ít tương đối lớn, có sức chứa lên tới 250 người.
Theo National Geographic, Đất Việt
SỰ DẤN THÂN VÀ NỖI SỢ
Posted by Unknown | | Posted in
Từ giữa năm 1977, Khme đỏ đã gây chiến suốt dọc biên giới Tây Nam nước ta trên diện rộng. Ngày 25-9, chúng cho 4 sư đoàn đánh chiếm nhiều điểm ở các xã Hảo Đước, Phước Vinh, huyện Bến Cầu và Châu Thành tỉnh Tây Ninh. Đáp trả hành động đó, ngày 31-12, bộ đội ta tấn công, và chỉ trong vài ngày đã đẩy lùi chúng về sâu bên kia biên giới.
Nhưng khi quân ta rút về nước thì Khme đỏ lại tiếp tục xâm phạm biên giới nước ta. Ngày 13-12-1978, chúng điều 13 sư đoàn đồng loạt tấn công tuyến biên giới Tây Nam, với mục tiêu chiếm thị xã Tây Ninh. Bộ đội ta đã đánh trả và đánh bật quân địch ra khỏi đường biên…
Giữa những ngày nóng bỏng đó, Tổng biên tập báo Tiến phong Đinh Văn Nam quyết định ra số báo đặc biệt kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, nêu những tấm gương anh dũng hy sinh của cán bộ chiến sỹ ta trên biên giới Tây Nam.
Tổng biên tập Đinh Văn Nam giao nhiệm vụ cho tôi liên hệ với Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Tây Ninh, nhờ giúp đỡ. Đồng chí Trưởng ban Tuyên huấn rất nhiệt tình, nhưng Ban tham mưu dứt khoát từ chối. Đồng chí trung tá Trưởng ban tham mưu nói như đinh đóng cột: “
Chiến sự đang rất căng thẳng. Bọn Pôn pốt liên tục mở các cuộc phản kích. Chúng còn tổ chức các nhóm biệt kích giả làm dân thường, luồn sâu đánh lén sau lưng ta rất nguy hiểm. Đặc biệt trên các tuyến đường chúng chôn rất nhiều mìn, và phục kích bắn B40, liên tục gây thương vong cho ta. Chúng tôi phài tập trung đánh giặc, không thể bảo đảm an toàn tuyệt đối cho nhà báo, Bộ chỉ huy không cho phép các anh qua biên giới!”.
Nài nỉ thế nào cũng không được, cuối cùng chúng tôi đánh liều tự tổ chức chuyến đi, theo gợi ý của đồng chí Trưởng ban Tuyên huấn : “ Các ông bám theo một đoàn xe bộ đội mà đi. Tôi sẽ bố trí cho các ông đi theo một đoàn . Nhưng phải bí mật. Lộ là chết !”.
Sau hai ngày chuẩn bị, đúng 6 giờ sáng ngày 21-12-1978, nhóm phóng viên báo Tiền Phong gồm Phạm Yên, Nguyễn Hoàng Sơn, và tôi ., do Tổng biên tập Đinh Văn Nam trực tiếp phụ trách lên đường. Ngoài nhiệm vụ làm báo như một phóng viên, anh Đinh Văn Nam còn muốn tận tay trao tặng cán bộ chiến sỹ trên mặt trận cuốn lịch do báo Tiền Phong phát hành. Đó là cuốn lịch 6 tở, mừng Xuân Mậu Ngọ, in giấy Cusse , khá đẹp và rất hiếm thời ấy.
Chúng tôi ngụy trang chiếc xe U-oát , do anh Linh cầm lại, chen vào giữa đoàn xe bộ đội , từ Trảng Bàng sang Campuchia.
Con đường quốc lộ đi Prey-veng bị vằm nát, cách một đoạn bọn Khme đỏ lại đào hào sâu cắt ngang đề chống xe tăng quân ta. Những cây cổ thụ hai bên đường bị chúng cưa sát gốc , ngả xuống làm chướng ngạu vật. Công binh ta phải làm đường vòng qua ruộng rẫy, sình lầy.
Cuối mùa khô nóng như lửa, bụi cuốn lên mù mịt.
Chiếc xe U-oát của chúng tơi len lỏi giửa đoàn xe ZIN chở bộ đội. Anh em chiến sỹ biết chúng tôi là nhà báo , lúc nghỉ xúm xít vây quanh nói chuyện và chụp ảnh kỷ niệm . Có lần xe chúng tôi bị ban, anh em nhảy xuống khiêng khỏi vũng lầy.
Bỗng tiếng đạn B40 nổ dội phía trước. Đồng chí chỉ huy thét:
- Dừng lại! Tìm vị trí ẩn nấp !
Chúng tôi lao khỏi xe, nằm nép xuống vệ đường. Bộ đội từ trên các xe ào xuống, dàn đội hình chiến đấu. Tiếng súng nổ ran trên cánh đống và sau đó xa dần về phía những hàng cây thốt lốt.
Khoàng một giờ sau, đồng chí thượng úy chỉ huy đơn vị quay lại bảo chúng tôi lên xe đi tiếp. Anh cho biết một toán Pôn pốt phục kích bắn quả B40 vào chiếc xe đi đầu, nhưng không trúng. Bộ đội ta truy kích , cũng không diệt được tên nào. Từ giờ phút đó chúng tôi như người của đơn vị , các chiến sỹ trẻ gọi Tổng biên tập Đinh Văn Nam bằng thủ trưởng rất hồn nhiên, thân mật.
Chúng tôi tới trận địa một trung đoàn bộ binh thuộc Quân khu 7 , ở một phum cách đường quốc lộ không xa. Trong phum không còn người dân nào, ngập ngụa rác rưởi, lỗ chỗ hố đạn pháo, những thân cây thốt lốt đổ gục, xơ tướp, những ngôi nhà sàn trống trơn, điêu tàn, thỉnh thoảng còn phơ phất mảnh xà-rông trên lan cầu thang gỗ xiêu vẹo.
Đồng chí trung đoàn trưởng hỏi anh Đinh Văn Nam:
- Ai cho các anh sang đây?
Anh Nam cười đáp:
- Chúng tôi tự coi mình như người lính,và tìm đến với những người lính ngoài mặt trận!
- Các anh mạo hiểm quá!
Trung đoàn trưởng nói và dẫn chúng tôi đi xem những vị trí bọn Pôn pốt mới tập kích . Ở rìa phum, những vũng máu còn đỏ thẫm. Ở góc ruộng vừa gặt còn trơ gốc rạ, ba nấm mộ vừa chôn, màu đất tươi nguyên, không có vòng hoa và bia mộ. Trung đoàn trưởng nói:
- Ba chiến sỹ vệ binh cùa chúng tôi hi sinh đêm qua!
Chúng tôi được tới một tiểu đoàn và một đại đội, rồi lập tức phải quay về trung đoàn bộ vì trời đã sập tối. Bữa cơm chiều chưa xong thì được tin bọn Pôn pốt tập kích vào đại đội chúng tôi mới xuống thăm và một chiến sỹ hy sinh.
Đêm ấy không ai ngủ. Tiếng súng cứ rộ lên hết hướng này tới hướng khác. Đồng chí trung đoàn trường và ban chỉ huy lúc ở hầm chỉ huy, lúc xuống các đơn vị.
Sáng sớm hôm sau , trung đoàn trưởng nói như ra lệnh cho chúng tôi:
- Các anh phải rút ngay. Tôi cử hai trung đội đi theo bảo vệ các anh về tận biến giới!
Chúng tôi không kịp chụp tấm hình kỷ niệm. Anh Đinh Văn Nam trao vội cho trung đoàn trường mười cuốn lịch còn bó tròn chưa kịp mở ra. Trung đoàn trường xiết chặt tay chúng tôi , ấn lên xe khi tiếng súng đang rộ lên ở cuối phum.
Dù chỉ có hơn một ngày ở trận địa, chúng tôi đã hiểu được một phần cuộc sống đầy hy sinh gian khổ của các chiến sỹ , và có những bài bào , tấm hình trung thực phục vụ bạn đọc ngày ấy.
Trong các cuộc chiến tranh vệ quốc, nhà báo cần sự dấn thân như vậy, nhà báo cũng là một chiến sỹ trên mặt trận, rất thanh thản và năng nổ vì nghề nghiệp, mặc dù đứng giữa sự sống và cái chết.
Tôi nghĩ bây giở nhiều trăn trở hơn, bởi quá nhiều áp lực và sự lựa chọn, nhưng tôi vẫn tin hầu hết các nhà báo đã và đang dấn thân để quyết định sự trung thực trong mỗi bài viết của mình, không vỉ bất kỳ lý do gì mà uốn cong ngòi bút viết sai sự thật, tô hồng hoặc bôi đen, làm ảnh đến truyền thống báo chí nước nhà.
Bùi Văn Bồng
Theo Minh Diện blog
Chống độc tài hay chống lẫn nhau?
Posted by Unknown | | Posted in Asia
Hiện nay, CSVN đang trong ở tình trạng rối beng với trăm chuyện khó khăn phải đối phó, thù trong giặc ngoài, chia rẽ nội bộ, kinh tế suy thoái, v.v. Bên ngoài thì Trung cộng đang lăm le xâm chiếm, bên trong thì dân chúng căm hờn sẵn sàng nổi dậy… Chúng hết sức lúng túng, không biết xoay sở thế nào, chỉ biết đối phó. Nhiều việc chúng biết là hết sức bất lợi cho chính sự tồn tại của chúng, cho đất nước nhưng vẫn cứ phải muối mặt mà làm. Khả năng bị rã đám và bị lật đổ của bọn chúng rất cao.
NVTL
Trong cuộc đời, ai cũng phải đối diện với những lựa chọn. Có thể nói cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn. Chẳng hạn khi lập gia đình, ta có nhiều người yêu nhưng trong đó ta chỉ được chọn một người duy nhất làm bạn trăm năm của mình. Khi đấu tranh cho tự do dân chủ, ta cũng phải lựa chọn một trong nhiều phương thức đấu tranh khác nhau, như bạo động hay ôn hòa? để lật đổ, để chuyển hóa hay để cải thiện chế độ? công khai, bán công khai hay bí mật? đấu tranh với ai? gia nhập tổ chức nào? v.v. Sự lựa chọn nào cũng đòi hỏi ta phải suy nghĩ nhiều ngày, có khi nhiều tháng và có thể nhiều năm.
![]() |
| Chống độc tài hay chống lẫn nhau? |
Ai chọn cách nào, lựa đối tượng nào cũng đều có lý riêng của mình, hẳn nhiên lý đó nơi mỗi người mỗi khác và không hẳn ai cũng hiểu hay thông cảm được. Trong lãnh vực chính trị, người có tinh thần dân chủ thì dễ dàng chấp nhận những lựa chọn khác với mình đồng thời tôn trọng những lựa chọn ấy. Còn những người có tính độc tài độc đoán thì chỉ chấp nhận những lựa chọn nào giống mình, lựa chọn nào khác với mình thì tiên thiên là sai, dở, kém, thậm chí là xấu, đáng trách, đáng bài trừ…
Xin đơn cử một trường hợp cụ thể vừa xảy ra vài tháng nay. Trước tham vọng xâm lược của Trung cộng đối với Việt Nam và trong tình trạng Việt Nam đang bị chế độ độc tài CSVN cai trị, có hai suy nghĩ trái ngược nhau:
– Phe A cho rằng trước hiểm họa chung cho dân tộc Việt Nam, nghĩa là cho cả người Việt quốc gia lẫn người Việt cộng sản, thì cả hai bên quốc gia lẫn cộng sản phải cùng hợp tác với nhau chống kẻ thù chung đang muốn chiếm lấy đất nước mình, nô lệ hóa dân mình. Hiểm họa bị Trung cộng xâm chiếm lớn gấp bội hiểm họa bị chế độ CSVN cai trị, nên người Việt quốc gia phải tạm thời hợp tác với người Việt cộng sản để chống Trung cộng Hán hóa dân tộc mình trước đã. Sau khi thoát khỏi hiểm họa đó thì chúng ta lại tiếp tục đấu tranh dẹp bỏ chế độ độc tài CSVN sau.
– Phe B cho rằng trước tiên phải tiêu diệt chế độ CSVN đã thì mới có thể chống Trung cộng xâm lược hữu hiệu được, vì CSVN là tay sai của Trung cộng, chúng đang âm thầm bán đứng Việt Nam cho Trung cộng. Làm sao chúng ta có thể chống Trung cộng được khi CSVN vẫn còn đó và sẵn sàng tiếp tay, tạo điều kiện thuận lợi cho Trung cộng xâm chiếm Việt Nam? Nhất là làm sao có thể hợp tác với CSVN để cùng chống lại Trung cộng khi CSVN luôn luôn lật lọng và sẵn sàng đâm sau lưng ta? Lịch sử cho thấy những tổ chức chính trị yêu nước hợp tác với cộng sản chống thực dân Pháp thì đều bị cộng sản lợi dụng để rồi cuối cùng bị chúng tiêu diệt.
Phe A phản bác lại rằng mình đấu tranh tiêu diệt CSVN đã mấy chục năm không thành công, mà chẳng biết đến bao giờ mới thành công. Trong khi đó, hiểm họa Trung cộng biến Việt Nam thành một tỉnh của họ thì cận kề ngay trước mắt và lớn hơn rất nhiều so với hiểm họa bị CSVN cai trị. Nếu chờ tiêu diệt CSVN rồi mới chống Trung cộng thì e rằng Trung cộng đã chiếm được toàn lãnh thổ Việt Nam trước khi ta tiêu diệt được CSVN. Giữa việc đấu tranh thoát ách cai trị của Trung cộng và việc đấu tranh lật đổ chế độ độc tài CSVN thì việc nào quan trọng và cần thiết hơn? Vì thế sự khôn ngoan đòi hỏi phải chấp nhận tạm thời hợp tác với những thành phần chống Trung cộng trong chế độ CSVN (hiện đang càng ngày càng đông lên) để ngăn chặn kịp thời hiểm họa mất nước, đồng thời cùng họ chống lại bọn thân Trung cộng trong hàng ngũ CSVN.
Phe B cho rằng phe A quá ngây thơ, không hiểu được bản chất của cộng sản. Cộng tác với CSVN để chống Trung cộng thì chẳng những không chống được Trung cộng mà còn bị CSVN tiêu diệt nữa. Như vậy chẳng phải là ngu sao?
Quả thật, đó là hai cách lựa chọn khác nhau phát xuất từ những suy nghĩ, khuynh hướng khác nhau. Hai cách lựa chọn trên, cách nào cũng có lý và đều xuất phát từ lòng yêu nước và ý chí muốn cứu nước. Sở dĩ hai phe suy nghĩ và lựa chọn trái ngược nhau vì họ nhìn vấn đề từ những khía cạnh khác nhau.
Thế nhưng điều đáng buồn và hết sức đáng trách là hai phe cùng chiến tuyến lại chống nhau mạnh mẽ chỉ vì lựa chọn khác nhau. Tệ nhất là chụp mũ nhau là thân cộng, là tay sai cộng sản, là cộng sản nằm vùng bây giờ mới lộ mặt ra. Hai phe không phe nào vì bị phe kia chỉ trích hay chụp mũ mà thay đổi lập trường. Cuối cùng thì hai phe chống nhau còn mạnh hơn và nhiều hơn là chống Trung cộng hay chống CSVN. Điều này gây nên tình trạng chia rẽ trầm trọng giữa người Việt quốc gia với nhau. Chính mình gây thiệt hại cho lực lượng của mình vốn đã yếu mà phía địch chẳng bị thiệt hại gì.
Mục đích của bài này không phải là phân tích xem phe nào có lý hay đúng hơn phe nào, mà chỉ muốn nêu lên một sự kiện thực tế là nhiều người đã coi chuyện nhỏ quan trọng hơn chuyện lớn! coi sự khác biệt giữa những người cùng chiến tuyến lớn hơn sự khác biệt giữa người quốc gia và cộng sản! coi sự bất lợi của tình trạng bất đồng ý kiến nội bộ lớn hơn cái hại của sự chia rẽ, mất đoàn kết!
Rất nhiều trường hợp, nếu không đủ tỉnh táo, ta chỉ thấy cái lợi hay cái hại nhỏ trước mắt mà không thấy cái lợi hay cái hại lớn đằng sau gắn liền với nó. Chẳng hạn khi ta diệt cỏ thì ta diệt luôn cả lúa; khi ta thoả mãn cơn đói bằng việc ăn một thực phẩm nào đó, ta đâm ra bị bệnh do món ăn đó không an toàn vệ sinh, v.v. Tương tự như vậy, có khi ta thấy lập trường của ai đó có hại cho đại cuộc, ta tố cáo, đánh phá người đó; ta không ngờ việc đánh phá đó gây bất hoà và mất đoàn kết trong cộng đồng. Có thể cái hại do người đó gây ra cho đại cuộc thì nhỏ, còn sự chia rẽ do ta tạo ra khi đánh phá người đó còn hại cho đại cuộc nhiều hơn cái hại kia gấp bội.
Nhiều người tuy chống cộng, chống độc tài và đấu tranh cho tự do dân chủ nhưng vẫn còn tâm thức độc tài độc đoán, không chấp nhận những ai có lập trường chống cộng, chống độc tài khác với mình. Thử hỏi nếu những người này lật đổ được chế độ độc tài hiện nay thì họ sẽ lập nên thể chế nào? độc tài hay dân chủ?
Khi phải giải quyết những vấn đề có nhiều ý kiến để lựa chọn khác nhau, hẳn nhiên dân tộc nào cũng chia thành nhiều phe nhiều nhóm do có những lựa chọn khác nhau. Điều đó rất tự nhiên vì “chín người mười ý”, luật đa dạng trong xã hội là như thế! Dân tộc nào chỉ nghĩ ra được một vài ý kiến để lựa chọn thôi, hẳn là dân tộc ấy kém suy nghĩ, ít người tài…
Trước nhiều ý kiến khác nhau để lựa chọn như thế, dân tộc nào biết tôn trọng sự lựa chọn khác biệt của nhau, tôn trọng cách suy nghĩ và lý lẽ của nhau, thì họ tìm cách đi đến một lập trường duy nhất bằng cách dựa theo ý kiến của đa số. Sau khi ý kiến của đa số trở thành quyết định chung, thì cả phần thiểu số cũng vui vẻ chấp nhận quyết định chung ấy là quyết định của mình.
Nhưng ngược lại, trước những lựa chọn khác biệt nhau như thế, có những dân tộc không thể thống nhất với nhau được một điều gì. Vì ai cũng cho rằng chỉ có lựa chọn của mình hay của phe mình là đúng, nên muốn ép buộc người khác, phe khác phải theo cách lựa chọn của mình. Ai suy nghĩ hay lựa chọn khác với mình hẳn nhiên là sai, phải triệt hạ, không cách này thì cách khác, không bịt miệng hay hạ bệ được thì chụp mũ, vu khống, v.v. Phe nào người nào cũng hành xử như thế thì ắt nhiên sẽ đánh phá lẫn nhau, hạ uy tín nhau, để rồi chẳng quyết định được điều gì chung. Thật đáng tiếc là dân tộc chúng ta nằm trong số này.
Địch thù muốn gây chia rẽ nội bộ những nhóm người có tâm thức như thế thật dễ dàng. Bọn nằm vùng chỉ cần nêu ra một vấn đề tế nhị nào đó có thể nhìn từ nhiều khía cạnh khác nhau, thì nội bộ những tổ chức ấy liền phát sinh nhiều phe phái tranh cãi nhau, đập nhau chí chóe tương tự như những ông thầy bói rờ voi trong dụ ngôn của Đức Phật (*).
Đứng ngoài nhìn vào, ta có thể đoán được vận mệnh của hai loại dân tộc ấy. Những dân tộc có tinh thần dân chủ biết tôn trọng sự khác biệt sẽ tạo được những thể chế dân chủ, sẽ phát sinh được những chính phủ biết tôn trọng nhân quyền. Còn những dân tộc có tâm thức độc tài không chấp nhận cho người khác được quan niệm và suy nghĩ khác với mình sẽ triền miên sống trong thể chế độc tài, vì “rau nào sâu nấy”, “cây nào trái nấy” hay “dân tộc nào thể chế nấy”. Thật vậy, một dân tộc có tâm thức độc tài tất yếu phải sinh ra những thể chế độc tài, không thể khác được! Những dân tộc ấy phải hy sinh biết bao xương máu mới dập tắt được chế độ độc tài hiện hành, nhưng chẳng bao lâu họ lại lập nên một chế độ độc tài khác như một điều tất yếu. Triền miên bị cai trị bởi những thể chế độc tài như thế, những dân tộc ấy không thể nào hưởng được tự do, hạnh phúc và tiến bộ như những dân tộc có thể chế dân chủ được.
Hiện nay, CSVN đang trong ở tình trạng rối beng với trăm chuyện khó khăn phải đối phó, thù trong giặc ngoài, chia rẽ nội bộ, kinh tế suy thoái, v.v. Bên ngoài thì Trung cộng đang lăm le xâm chiếm, bên trong thì dân chúng căm hờn sẵn sàng nổi dậy… Chúng hết sức lúng túng, không biết xoay sở thế nào, chỉ biết đối phó. Nhiều việc chúng biết là hết sức bất lợi cho chính sự tồn tại của chúng, cho đất nước nhưng vẫn cứ phải muối mặt mà làm. Khả năng bị rã đám và bị lật đổ của bọn chúng rất cao.
Vì thế, bây giờ là thời điểm rất thuận lợi cho cuộc đấu tranh chống cộng, chống độc tài để dứt điểm chế độ phi nhân bán nước này. Trong nước cũng như hải ngoại, cần tập trung lực lượng vào một mũi nhọn duy nhất thì mới đủ năng lực dứt điểm chế độ này được. Chúng ta đừng để cơ hội này vuột khỏi tầm tay của mình một lần nữa. Muốn thế, mỗi người chúng ta cần thay đổi tâm thức và cách hành xử của mình, nghĩa là tập sống tinh thần dân chủ đa nguyên, biết tôn trọng suy nghĩ và sự lựa chọn của nhau trong đời sống thường ngày, trong gia đình cũng như ngoài xã hội, nhất là giữa những người đấu tranh cho tự do dân chủ với nhau. Khi cùng mẫu số chung là chống độc tài, là đấu tranh cho tự do dân chủ, thì sự khác biệt đường lối đấu tranh chỉ là chuyện nhỏ, đoàn kết lại để tạo nên sức mạnh mới là chuyện lớn. Đừng vì chuyện nhỏ mà làm hỏng chuyện lớn.
Chuyện cụ thể nhất phải làm là những người cùng chiến tuyến chống độc tài cộng sản hãy quyết tâm không đánh phá nhau, không chỉ trích nhau nữa, dù không đồng ý với nhau, hay quan điểm ngược lại nhau… Có làm được chuyện nhỏ này thì mới mong bàn đến chuyện lớn hơn được. Bằng không thì… đành bó tay, tuyệt vọng!
© Người Việt Thầm Lặng.
(*) Trong Kinh Đại Bát Niết Bàn và trong Kinh Trường A Hàm của Phật Giáo, có chép dụ ngôn của Đức Phật đại lược như sau: Có một ông vua nọ muốn biết người mù nhìn sự vật ra làm sao. Vua bèn cho gọi năm anh mù đến, cho mấy anh sờ vào một con voi rồi tả cho vua nghe. Anh sờ trúng cái vòi thì nói con voi giống như vòi nước. Anh sờ trúng tai voi thì nói con voi giống như cái quạt. Anh sờ trúng bụng voi thì nói con voi giống như cái trống. Anh sờ trúng chân voi thì nói con voi giống như cột nhà. Anh sờ trúng đuôi voi thì nói con voi giống như cái chổi. Năm anh mù tả con voi theo kiểu của mình, không ai giống ai, người nào cũng cho mình đúng rồi cãi nhau um xùm làm vua vừa buồn cười vừa thương hại. Buồn cười vì anh nào cũng cho mình biết được con voi, thương hại vì các anh mù mà không biết mình mù, chỉ sờ thấy một phần nhỏ mà tưởng là mình đã thấy toàn thân con voi.
Một hình ảnh khác: hai con chó đang vui vẻ đùa giỡn với nhau, nhưng chỉ cần ai đó quăng cho chúng một cục xương, là hai con gây lộn với nhau để giành cục xương cho mình. Cục xương ở đây không chỉ là quyền lợi, mà chỉ là một vấn đề có thể gây tranh cãi, trong đó ai cũng muốn giành phần thắng về phía mình.
Theo Người Việt Thầm Lặng blog
.jpg)









RFA-Đài Á Châu Tự Do
VOA-Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ